Còn ở bên trong lớp học.
Lục Hằng thực sự đang lặng lẽ nhớ lại những chuyện đã qua.Hắn đang nhớ lại một vài chuyện ở kiếp trước, cùng vài thứ có thể "kiếm ra tiền".
'Mình thế này coi như là sống lại kiếp thứ hai rồi nhỉ?'
Hắn nhìn đám trẻ con đang chạy nhảy lung tung trong lớp cùng mấy trò chơi ngây ngô của bọn chúng.
Thay vì chơi bời vớ vẩn với lũ nhóc này, thà nghĩ xem kiếp này nên làm gì thì hơn.
'Thế giới này tuy có trình độ khoa học công nghệ giống hệt kiếp trước, nhưng nếu bảo đi làm kinh doanh thì mình lại chẳng biết xu hướng thị trường tương lai ra sao, bản thân cũng không có khiếu buôn bán...
Hơn nữa mình làm gì có vốn khởi nghiệp...'
Khó khăn lắm mới được sống lại một kiếp.
Dù đây không phải là Lam Tinh, Lục Hằng vẫn muốn có một cuộc đời thật khác biệt.
'Nếu đã không có khiếu buôn bán... vậy mình sao chép các tác phẩm giải trí của kiếp trước thì sao?
Những tác phẩm đó... liệu có thể "nở rộ" ở thế giới này không nhỉ?'
Lục Hằng nghĩ ngay đến ca khúc, phim ảnh, tiểu thuyết các loại.
Nhưng biết là một chuyện, từng xem qua, nghe qua lại là chuyện khác.
Đến lúc thực sự bắt tay vào làm, Lục Hằng bỗng nhận ra trước mắt mình tối thui, chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Nghĩ và làm là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
'Hay là... sau này mình đăng ký học chuyên ngành điện ảnh hay gì đó, có chút nền tảng rồi mới thử lại xem sao?'
...
Tháng 1 năm 2012.
"Ra đường giữa đi chứ!"
Kỳ nghỉ đông, tại nhà.
Lục Hằng lúc này đang học lớp sáu, nhân lúc cha mẹ đi làm, hắn ở nhà chơi một tựa game thi đấu trên máy tính.
Còn về ca khúc với tiểu thuyết.
Mấy năm qua Lục Hằng đều đã thử, nhưng có lẽ do văn hóa khác biệt, cộng thêm việc hắn giọng hát không có, vốn liếng câu chữ cũng không.
Kết quả là, bất kể là hát hò hay viết lách, tác phẩm làm ra đều vô hồn, chẳng có chút cảm xúc nào, hoàn toàn không ăn thua ở thế giới này.
"Bây giờ mình còn nhỏ, không vội... Cứ nằm ườn ra mặc kệ sự đời, tận hưởng tuổi thơ cái đã..."
Lục Hằng thấy nhân vật trong game bị đối phương solo hạ gục, dứt khoát treo máy luôn.
"Kiếp trước từng đọc được một câu: 'Con người không thể đồng thời sở hữu tuổi trẻ và cảm nhận trọn vẹn về tuổi trẻ'.
Nhưng hiện tại mình lại có thể, có được thứ cảm giác kỳ diệu mà người bình thường không thể có được cùng lúc.
Cảm giác này... thật tuyệt.
Tuổi thơ, thật tuyệt..."
...
Vì mê game online, lên cấp hai Lục Hằng đã kết giao với một cậu "bạn thân".
Chiều nào vừa tan học, cả hai cũng lao thẳng tới quán net cỏ.
"Nhanh lên!" Lục Hằng vóc người không cao, hơi mập mạp một chút, hối thúc: "Hết máy bây giờ!"
"Tao có hai tệ..." Cậu bạn thân là một tên mập lùn, vừa chạy vừa hét: "Lục Hằng mày có năm hào không? Tao không đủ tiền chơi một tiếng..."
"Tao có!" Lục Hằng cười với nó: "Khỏi cần trả! Nhưng lát nữa nhặt được đồ gì trong game phải đưa hết cho tao đấy."
"Được luôn!" Cậu bạn cảm động đến rớt nước mắt.
...
"Lục Hằng, tao mua được cuốn cẩm nang game này."
Trong giờ học.
Ở dãy bàn cuối lớp, cậu bạn rút một cuốn sổ tay hướng dẫn chơi game từ trong cặp ra rồi đưa cho Lục Hằng ngồi bên cạnh.
Vừa đưa, nó vừa cười hì hì thì thầm: "Thầy giáo bảo rồi, cái này gọi là có qua có lại..."
"Thằng ranh này cũng hiểu biết gớm nhỉ..."Lục Hằng hớn hở nhận lấy, rồi cùng nó thì thầm bàn luận kinh nghiệm chơi game.
'Được sống lại một đời, đương nhiên là phải tận hưởng tuổi thơ vô lo vô nghĩ rồi...'
Lục Hằng tự thôi miên bản thân, cứ có cảm giác quãng đời phía trước còn rất dài, kiếp này mình vẫn còn nhỏ, đợi sau này hẵng cố gắng cũng chưa muộn.
Chỉ là bất tri bất giác, tiếng bàn tán về game của cả hai ngày càng lớn, chốc chốc lại bật ra tiếng cười khúc khích.
"Lục Hằng! Hai cậu lên bục giảng, hay để tôi giảng?"
Thầy giáo nghe thấy tiếng xì xào bàn tán phía cuối lớp mãi không dứt, thậm chí càng lúc càng to, liền tức giận trừng mắt nhìn hai đứa: "Đứng dậy! Ra ngoài hành lang đứng cho tôi!"
Ra ngoài hành lang.
Lục Hằng và thằng bạn chí cốt nhìn nhau cười toe toét.
"Tan học ra quán net nhé? Thực hành luôn mấy mẹo vừa học được chứ?"
...
Năm 2016.
Lớp mười.
Lục Hằng mười sáu tuổi gặp phải một chuyện.
Đó là thằng bạn chí cốt thời cấp hai cũng thi đỗ vào cái trường cấp ba hạng bét này, lại còn học chung lớp với hắn.
Duyên phận đã đến nước này rồi, còn gì để nói nữa?
Chơi nốt ba năm nữa cũng chưa muộn.
Dù sao cuộc đời còn dài chán.
Cho dù chỉ sống đến năm mươi tuổi, thì hiện tại cũng chưa đi hết một phần ba chặng đường.
...
Năm 2018.
Mười tám tuổi.
Ở nhà.
Lục Hằng đeo kính, nhìn tấm bằng tốt nghiệp của ngôi trường cấp ba hạng bét trên bàn ăn, rồi lại ngước nhìn người cha đang ngồi trên ghế sofa đối diện.
Dù ông mới bốn mươi hai tuổi, nhưng vẻ ngoài đã già nua thấy rõ, hai bên tóc mai lấm tấm bạc, giữa đôi mày hằn sâu nét âu sầu.
Lúc này, ông đang lặng lẽ rít từng hơi thuốc.
Tương lai của hắn tuy vẫn còn dài, nhưng cuộc đời của cha đã trôi qua hơn một nửa.
Thậm chí đến tận bây giờ, ông vẫn đang phải làm công việc đu dây ngoài trời đầy nguy hiểm.
Cộc cộc...
Trong bếp vang lên tiếng dao thớt thái đồ ăn.
Người mẹ từng một thời trẻ trung nay cũng đã ngoài bốn mươi.
Vì thường xuyên theo cha đi làm việc ngoài trời, ngày nào cũng phải lao động chân tay nặng nhọc, nên vóc dáng bà đã hoàn toàn sồ sề, biến dạng.
'Mình lại lãng phí thêm một quãng thời gian dài nữa rồi...' Lục Hằng nhìn làn khói thuốc cha phả ra trước mắt, xuyên qua làn khói mờ ảo ấy nhìn về phía tấm bằng tốt nghiệp trên bàn.
'Nhanh thật đấy... Sao có cảm giác mười tám năm trôi qua chỉ trong chớp mắt vậy...
Giờ đây mình vẫn luôn thấy những ngày mẫu giáo, tiểu học, rồi lớp mười, tất cả cứ như mới ngày hôm qua...
Thời gian sao lại trôi nhanh đến thế...'
Khoảnh khắc này, trong lòng Lục Hằng bỗng dâng lên nỗi ân hận tột cùng.
Cha mẹ hắn đã già rồi, lại còn phải vất vả cực nhọc nuôi hắn ăn học.
Bản thân mang ký ức hai kiếp người, theo lý mà nói tâm trí phải rất chín chắn, trưởng thành, nhưng tại sao lại thành ra nông nỗi này?
Lục Hằng không sao hiểu nổi, thậm chí hắn từng không ít lần muốn bắt chước những nhân vật chính trong tiểu thuyết trùng sinh, giúp cha mẹ sớm được hưởng phúc.



